| |
| |
Xứng danh “đàn chủ”
“Đàn chủ” của Diễn đàn tin học Việt Nam vốn con nhà thể thao chính tông. Thế nhưng, chưa bao giờ Khoa muốn trở thành VĐV chuyên nghiệp dù lúc nhỏ đã chơi thể thao thường xuyên. Ngay hồi tin học mới manh nha phổ biến ở Việt Nam, năm 1992, Khoa dồn hết sự đam mê của mình vào chiếc máy tính. Ngày nào cũng dán mắt vào màn hình 10-12 tiếng mà đến giờ thị lực Khoa vẫn ngon lành 10/10. Vào đại học, thấy nghiệp “thầy cãi” cũng chẳng phù hợp lắm với mình, Khoa bỏ ngang lúc đang là sinh viên năm thứ 3 ĐH Luật TP.HCM.
“Biết tôi bỏ học, bố mẹ rất bất ngờ. Nhưng tôi đưa ra cái bằng MCSE, trấn an: Với cái bằng này con có thể kiếm sống được”. Thì ra trong thời gian học Luật, cậu đã âm thầm học chứng chỉ MCSE của Microsoft. Khoa cùng với anh bạn “góp cổ phần” mỗi người 150 USD để đi học và tự học thêm, trao đổi với các thầy và bạn bè. Thời điểm năm 1999, lấy được MCSE là việc không dễ. Khoa trở thành người trẻ tuổi thứ 2 ở Việt Nam lấy được MCSE khi mới 19 tuổi. Không một ngày học công nghệ thông tin ở trường ĐH, tất cả những gì Khoa trang bị để lăn lộn kiếm sống sau khi rời trường Luật đều là tự học qua Internet. Không có bằng ĐH, nhưng Khoa đã làm việc ngon lành cho nhiều công ty lớn: Rudolf Lietz, VCCI, Vina Game, VASC, ILA Việt Nam, IDG Ventures Vietnam và bây giờ giữ vị trí eSport & Community Manager của VTC Online.
Khoa nói: “Ba mẹ, bác đều là dân thể thao nhưng tôi có đam mê khác. Cái gì cũng phải khởi đầu từ đam mê mới thành công. Tôi đam mê công nghệ vì chỉ có công nghệ mới rút ngắn khoảng cách giữa Việt Nam và thế giới”. Nhờ niềm đam mê này, Khoa có rất nhiều mối quan hệ với các hãng nổi tiếng như Intel, Canon, Acer, Gigabyte, Galaxy, Viva Marketing, Rapture Gaming (Singapore), e-Club Malaysia.
Tham gia nhiều forum IT của nước ngoài, Khoa tự hỏi: Sao người Việt Nam không thể có một forum như vậy bằng tiếng Việt? Thế là “Diễn đàn tin học” (ddth.com) ra đời đầu năm 2000 do Khoa làm “đàn chủ” với hơn 650.000 thành viên và trở thành một trong những diễn đàn uy tín nhất của giới tin học tại Việt Nam. Năm 2005, “đàn chủ” được Microsoft trao chứng nhận MVP (Microsoft Most Valuable Professional) vì những đóng góp cho cộng đồng IT Việt Nam. Gần như những sự kiện nổi bật của giới CNTT ở Việt Nam trong 10 năm qua đều có mặt ddth.com. Ai quan tâm đến tin học hẳn chưa quên vụ ICMS ầm ĩ cách đây vài năm. Chính Vi Khoa được xem như người hùng vì đã “bắt giò” nghi án copy mã nguồn mở của nhóm tác giả. “Ngày đó tôi cùng các bạn phải thức trắng 3 đêm túc trực để giữ diễn đàn không bị phá bởi kẻ xấu. Nguyên tắc làm việc của tôi là nói có sách mách có chứng”.
Từ game thủ đến HLV trưởng e-Sports
Một năm trở lại đây, e-Sports mới được biết đến tại Việt Nam. Nhưng 6 năm trước, Kylin (nick của Khoa trong các diễn đàn game) đã bắt đầu những bước đi đầu tiên để biến game trở thành một bộ môn thể thao. Mê máy tính, Khoa mê luôn game và là một tay sniper (bắn tỉa) có hạng của môn Counter Strike, Sudden Attack, CrossFire.
Như sự sắp đặt của số phận, cậu cả nhà họ Dương rồi lại gắn với nghiệp thể thao của gia đình. Những lần tham gia chơi online với các nhóm bạn nước ngoài, Khoa nhận ra ở một số nước, game được tổ chức thành môn thể thao. “e-Sports khác game thông thường ở tính đối kháng, chiến thuật, đồng đội và nhất là xuất phát của các bên là như nhau, đảm bảo sự công bằng. Một VĐV e-Sports không cần thiết phải “cày” level ngày đêm như game online mà chỉ cần tập luyện đúng cách. Khi bắt tay gầy dựng phong trào, tôi nhận ra tiềm năng của e-Sport Việt Nam là rất lớn” - Khoa kể.
Thời điểm năm 2003, môn Counter Strike thu hút rất nhiều các game thủ Việt. Khoa xách hành lý ra Hà Nội, tự bỏ tiền tổ chức một giải đấu nho nhỏ cho game thủ. Anh chàng còn cất công ghi lại các đoạn phim quay cảnh thi đấu rồi tung lên mạng để “câu” và khơi gợi sự hào hứng của người chơi, gây dựng phong trào. Số người tham gia trên các forum tăng vọt, đúng như Khoa mong muốn.
Để giành quyền phát hành bản quyền game Counter-Strike tại VN, Vi Khoa đã bỏ tiền túi ra, một điều mà nhiều người cho rằng anh bị “điên” khi nói đến chuyện bán game bản quyền ở trong nước. Tuy không có lợi nhuận, nhưng Khoa vẫn vui vẻ cho rằng mình rất “lời” khi đưa được e-Sports Việt phát triển đi lên từ cách làm tưởng rằng rất vô ích này. Đối tác e-Club (Malaysia) mời đội 1st.VN của Khoa dự các giải đấu quốc tế. Đây chính là tiền đề cho thành công của đội tuyển e-Sports VN tại AIG 3. Mọi thứ thuận lợi hơn cho Khoa khi Hiệp hội thể thao điện tử và giải trí Việt Nam được thành lập do ông bác ruột Dương Nghiệp Chí làm Phó chủ tịch. Với công sức gây dựng phong trào và sự hiểu biết về e-Sport, Khoa được Tổng cục TDTT bổ nhiệm làm HLV trưởng đội tuyển e-Sport Việt Nam tham dự Asian Indoor Games 3 với nhiệm vụ phải lấy được 1 HCĐ.
Có lẽ ai cũng biết, e-Sports Việt còn rất non trẻ trước các đối thủ hùng mạnh từ Hàn Quốc, Trung Quốc, Iran... Với tư cách chủ nhà, khi phải chọn 4 trong 6 môn e-Sports để tham gia AIG, chính Khoa đã quyết định bỏ 2 môn Starcraft và NBA Live để chọn lấy Need for Speed. Sự tính toán có tầm nhìn này cùng với cách chọn đường đi đúng đắn trong khi bốc thăm chia bảng đã mang về cho Việt Nam 1 HCV, 1HCB, 2HCĐ, vượt xa so với chỉ tiêu đặt ra.
Thành công của e-Sport Việt Nam tại AIG 3 đã mở ra một hướng mới và cách nhìn nhận mới về game. Khoa bày tỏ: “Chúng tôi không mê thì không tập luyện 5-6 năm nay để mang thành tích về cho đoàn thể thao và có cả nghị lực để vượt qua vài sự bất hợp lý trong khâu tổ chức của AIG3. Tôi chỉ mong truyền thông hãy nhìn nhận những mặt tích cực của game. Không có lĩnh vực nào chỉ toàn mặt xấu đâu”.
Kè kè máy ảnh bên mình
Ở sân Thống Nhất, Gò Đậu, Long An, Tây Ninh và cả Mỹ Đình, những chiều cuối tuần lại xuất hiện một tay phóng viên ảnh là lạ. Cũng áo bip chỉnh đề, vai khoác đồ nghề xịn tác nghiệp cạnh các phóng viên quen thuộc của làng thể thao.
Khoảng 2 năm nay, Khoa có niềm say mê mới: những chiếc máy ảnh kỹ thuật số. Mỗi khi có các loại máy, ống kính mới ra đời Khoa đều tìm cách mua. Để “quay vòng vốn”, Khoa và hai anh bạn mở dịch vụ cho thuê ống kính, phụ kiện máy ảnh thuộc hạng có “số má” ở Sài Gòn. Đến giờ, Khoa cũng không nhớ mình đã đổ bao nhiêu tiền để mua máy ảnh. Chỉ tính riêng số tiền góp vào dịch vụ cho thuê phụ kiện đã khoảng 50.000 USD.
Không ai chỉ dạy, Khoa cứ thế tự học, tham gia vào các forum của dân ảnh để học hỏi. Khoa đang cộng tác ảnh cho vài tờ báo và website VFF. Ngày vợ sinh, anh vác máy vào đặc tả khuôn mặt con và sau đó làm luôn một bộ ảnh cho con một sản phụ cùng phòng rồi đóng album mang đến tặng.
Hôm đội lão tướng M.U và Liverpool sang Việt Nam đá giao hữu với lão tướng Việt Nam, Khoa mò ra tận sân Mỹ Đình để “câu cá sau cầu môn”. Khoa tâm đắc nhất với 2 tấm ảnh chụp sau lưới bắt khoảnh khắc thủ môn Tiến Anh nhoài người bất lực nhìn bóng bay vào lưới trong trận đấu với M.U. Anh cười khiêm tốn: “Tôi còn phải học hỏi cánh phóng viên ảnh nhiều! Nhưng tôi tin vài năm nữa mình có thể chụp ra trò vì mê cái gì thì tôi phải làm bằng được!”